Có lẽ bạn nghĩ rằng tôi nói quá lên về đêm tối tâm linh của tôi. Nếu ai đó đánh giá bài thơ tôi sáng tác trong năm nay, có vẻ như tôi đang tràn ngập niềm an ủi, rằng tôi là một đứa trẻ mà bức màn đức tin gần như đã được gỡ bỏ. Nhưng đây không phải là một bức màn che nó là một bức tường vươn lên tận trời cao, che đi bầu trời đầy sao.
Khi tôi cất lên những câu hát về niềm vui của thiên đàng và có Thiên Chúa làm gia sản đời đời, lúc đó tôi không cảm thấy niềm vui nào. Tôi hát những gì tôi muốn tin. Đôi khi, tôi thừa nhận rằng có tia sáng mặt trời mờ ảo xuyên qua đêm đen, và điều này mang lại cảm giác nhẹ nhõm nhất thời, nhưng sau khi nó trôi qua, ký ức về sự kiện này không làm tôi cảm thấy được an ủi, mà làm cho đêm tối ngày càng tối đen.
Mặc dù vậy, đây chính là lúc tôi cảm nghiệm được đầy đủ hơn sự ngọt ngào và lòng thương xót của Chúa. Tôi chắc rằng Ngài đã không trao cho tôi thập giá nặng nề này, nếu nó làm tôi nản lòng, nhưng Ngài đã chọn một thời điểm mà tôi có thể vác nó. Bây giờ thập giá chỉ đơn giản là lấy đi khỏi tôi tất cả sự thỏa mãn xác thịt để thêm nhớ nhung về thiên đàng.
Tĩnh tâm có nghĩa là hồi tâm, lắng đọng tâm hồn, tách mình khỏi những bận rộn bên ngoài, để đi sâu vào mối tương quan mật thiết với Chúa, nhận ra sự hiện diện của Ngài và các vấn đề thiêng liêng. Trong tĩnh tâm, tâm hồn tìm đến sự tĩnh mịch để chỉ ở một mình với Thiên Chúa.
Tại sao lại cần tĩnh tâm?
Tĩnh tâm cần thiết cho những Ki-tô hữu muốn đạt đến sự hoàn thiện. Không có tĩnh tâm, chúng ta sẽ rất khó để lớn lên trong đàng nhân đức. Tĩnh tâm là con đường ngắn nhất giúp chúng ta nhận ra sự hiện diện của Thiên Chúa trong tâm hồn.
Học Viện Shanti Bhuana là một cơ sở giáo dục được thành lập bởi dòng Nữ Tử Cát Minh và dòng Cát Minh Thánh Elia, dưới sự quản lý của Hội đồng Quản trị Học viện Thánh Gioan Thánh Giá. Học viện là thành viên trực thuộc bộ giáo dục và đào tạo Indonesia. Ngày 20 tháng 7 năm 2016, Hội đồng Quản trị Học viện Shanti Bhuana chính thức được cấp giấy phép hoạt động thông qua Nghị định của Bộ Trưởng Bộ Nghiên Cứu, Công Nghệ và Giáo Dục Đại Học Nước Cộng Hòa Indonesia Số 220 / KPT / I / 2016. Chương trình đào tạo chú trọng vào các ngành Nghiên cứu Quản lý, và các ngành Nghiên cứu Khởi nghiệp.
Tầm nhìn và sứ vụ
Logo Trường
Tầm nhìn
Trở thành trường đại học với những mục tiêu như: Giáo dục tình yêu quê hương đất nước, sự chính trực, tính chuyên nghiệp và văn hóa Amare (Văn Hóa Yêu Thương).
Châm ngôn
“Deum Amare Et Amatum Facere“
“Yêu mến Thiên Chúa và làm cho Người được yêu mến”
Sứ vụ
Đạo tạo ra những con người yêu quê hương đất nước, giàu bản sắc dân tộc, có tinh thần dân tộc cao, chuyên nghiệp, sáng tạo, đổi mới trong lĩnh vực của mình, chú trọng vận dụng kiến thức kỷ luật, đức tin sâu sắc, đạo đức, sống liêm chính trong xã hội.
Đào tạo ra các nhân tài đáng tin cậy và hữu ích cho cộng đồng: thông minh, có kỹ năng, hòa nhập, sáng tạo, kỷ luật, lịch sự, trung thực, có trách nhiệm và có thể làm việc cùng nhau.
Thực hiện các chỉ tiêu của trường Thần Học, cụ thể về lĩnh vực: giáo dục, nghiên cứu, phục vụ cộng đồng và văn hóa yêu thương với định hướng phát triển phúc lợi cộng đồng; sử dụng khoa học và công nghệ thích hợp để tạo ra sự phát triển bền vững cho quốc gia.
Thực hiện và quảng bá Văn Hóa Yêu Thương để chống lại sự bất công, văn hóa bạo lực thù ghét và chia rẽ.
Mục Đích của Học Viện
Giữ gìn, bồi đắp và nâng cao tầm hiểu biết dân tộc và tình yêu quê hương đất nước bằng cách noi gương những lý tưởng cao đẹp của các vị sáng lập quốc gia; niềm tự hào về nền văn hóa, sự đa dạng, phong phú và giàu có của đất nước.
Đào tạo ra những nhân tài trí thức có phẩm chất đạo đức và có khả năng đương đầu cao dựa trên các nguyên tắc đạo đức, văn hóa hòa bình và đức tin sâu sắc.
Xoá bỏ sự lạc hậu, nghèo đói, thiếu hiểu biết của cộng đồng thông qua việc thực hiện các mục tiêu chính của trường.
Làm cho Văn Hóa Yêu Thương trở thành một giá trị được áp dụng một cách bền vững và lan truyền tới mọi cộng đồng giáo dục và cựu sinh viên của nhà trường.
Chương trình giảng dạy
Toàn bộ chương trình giảng dạy của nhà trường đều thấm nhuần tinh thần: vì người nghèo, vì sự nghiệp, vì sự phát triển bền vững và vì môi trường.
Chương trình giảng dạy được thiết lập nhằm trang bị kiến thức cho sinh viên trong lĩnh vực phục hồi kinh tế quốc gia, và chăm lo an sinh xã hội.
Các chuyên nghành đào tạo
Chuyên ngành quản lý
Ngành Nghiên cứu Quản lý có ba trọng tâm, đó là Quản lý Tài chính và khả năng phục hồi kinh tế, Quản lý con người và phục hồi xã hội, Quản lý tiếp thị và phục hồi sinh thái.
Chuyên ngành nghiên cứu khởi nghiệp
Ngành Nghiên cứu Khởi nghiệp có hai trọng tâm, đó là Kinh doanh Du lịch – Phục Hồi Sinh Thái, và Kinh doanh Công nghiệp Sáng tạo – Phục hồi Kinh tế.
Chuyên ngành công nghệ thông tin
Chuyên ngành hướng tới một cộng đồng chuyên nghiệp trong việc ứng dụng Công Nghệ Thông tin, hầu đáp ứng nhu cầu của thời đại và thấm nhuần các giá trị đạo đức, với định hướng vì người nghèo, vì sự phát triển và vì môi trường.
Chuyên ngành đào tạo giáo viên và trường tiểu học
Ngành Nghiên cứu Giáo Dục dành cho Giáo Viên và Tiểu Học nhằm hướng tới một cộng đồng mang tinh thần đam mê học tập và giáo dục đúng phương pháp, đúng chỉ tiêu, đúng năng lực và tràn đầy niêm vui.
Trong chương trình giáo dục, nhà trường không chỉ nhằm nâng cao trí tuệ mà còn cả đức tin và nhân bản.
Các hoạt động của Sinh Viên
1- Nhóm sáng tạo của sinh viên
2- Huynh đoàn Chúa Ba Ngôi
3- Vườn hữu cơ
4- Thủy canh
5- Thủ công mỹ nghệ
6- Bóng chuyền, cầu vợt
7- Nhiếp ảnh
8- Ban nhạc
9- Nghệ thuật múa
10- Nghệ thuật âm nhạc
11- Ngoại ngữ (Tiếng Anh)
12- Viết tạp chí
13- Chương trình tập tục, văn hóa
14- Hướng dẫn tư vấn tâm lý và đồng hành thiêng liêng
15- Đơn vị dịch vụ y tế
16- Nghề nghiệp và cựu sinh viên
Nhà Nguyện Học Viện Shanti Bhuana
Địa chỉ: Số.1 Bengkayang 79211 Kalimantan Barat Indonesia
Chi nhánh Bandol của nhà dòng tọa lạc tại đảo Kalimantan, thuộc phía Bắc Indonesia. Chi nhánh này được thành lập với mục đích đào sâu kiến thức thần học và triết học không chỉ cho các tu sĩ nam nữ mà còn cho giáo dân. Trường thần học thuộc Đại Chủng Viện Thánh Gioan Thánh Giá bắt đầu đi vào hoạt động từ năm 2010 với đội ngủ giảng viên là các tiến sĩ và thạc sĩ của nhà dòng đã tốt nghiệp từ các trường danh tiếng ở Indonesia và Roma. Ngoài ra, tòa nhà tĩnh tâm Cát Minh cùng song song đi vào hoạt động với nhà trường trong sự cộng tác chặt chẽ giữa các giảng viên, sinh viên và các tu sĩ trường thần học. Điều này tạo nên một nét đặc sắc và mang thêm nhiều trãi nghiệm cho các giảng viên cũng như sinh viên trong công tác mục vụ và loan truyền Tin Mừng.
Quang cảnh chung chi nhánh Đan Viện Cát Minh ở Bandol, Kalimantan Barat, Indonesia
Nhà tĩnh tâm đan viện tọa lạc tại khu thung lũng Cikanyere của thành phố Cianjur, Indonesia. Với khí hậu mát mẻ quanh năm, không gian yên tĩnh và khung cảnh nên thơ với núi đồi, nhiều cây cối, hoa trái, nơi đây rất thích hợp cho việc tĩnh tâm. Nằm ở không xa khu tĩnh tâm là đan viện chính của các quý cha, quý thầy dòng CSE và cộng đoàn hoang mạc. Cộng đoàn hoang mạc của nhà dòng đặc biệt đem lại sức hút mãnh liệt bởi sự yên tĩnh tuyệt đối trong đời sống cô tịch của các ẩn sĩ. Họ là những người ngày đêm đắm mình vào chay tịnh và cầu nguyện, đặc biệt là hy sinh hãm mình và cầu nguyện cho công trình mục vụ giáo dân của anh chị em trong nhà dòng nơi cộng đoàn căn bản.
Những nét phác họa về những đau khổ mà tôi đang trải qua rất khác xa so với thực tế. Như một bản phác thảo thô sơ khác xa so với vật thật. Nhưng nếu viết quá nhiều thì tôi e rằng sẽ dẫn đến sự báng bổ……, ngay cả bây giờ có lẽ rằng tôi cũng đã nói quá nhiều lời. Xin Thiên Chúa tha thứ cho tôi! Người biết rằng tôi đang cố gắng sống đức tin mặc dù chẳng cảm thấy một sự an ủi nào cả.
Suốt năm qua tôi đã sống đức tin tốt hơn so với quãng đời còn lại của tôi. Bất cứ lúc nào kẻ thù của tôi muốn khơi chiến, tôi cố gắng cư xử như một người lính. Nhận thức rằng đánh đấm là thái độ của một kẻ hèn nhát, vì thế tôi quay mặt đi và thưa cùng Chúa Giê-su, Đấng Cứu Chuộc tôi rằng, tôi sẵn sàng đổ máu để làm bằng chứng cho niềm tin của tôi vào thiên đàng.
Tôi thưa cùng Người rằng nếu Người muốn mở cửa thiên đàng mãi mãi cho những tội nhân đáng thương không có niềm tin, thì tôi vui lòng hy sinh trọn cuộc đời tôi mà không cần hưởng nếm niềm vui ngọt ngào khi nghĩ đến quê trời đang chờ đợi tôi. Do đó mặc dù thử thách này cướp đi cảm giác hạnh phúc của tôi, thì tôi vẫn có thể thưa lên:
“Lạy CHÚA, sự nghiệp Ngài khiến con mừng rỡ, thấy việc tay Ngài làm, con phải reo lên” (Tv 92,5). Lạy Chúa, còn niềm hạnh phúc nào lớn hơn cho bằng chịu đau khổ vì tình yêu dành cho Ngài? Giả như Ngài không biết đến nỗi đau của con, cho dù điều này là không thật, thì con vẫn hạnh phúc chịu đựng tất cả với niềm trông cậy rằng những giọt nước mắt của con có thể làm chặn đứng một tội nghịch với đức tin.
Từ khi còn nhỏ, tôi đã tin rằng đến một ngày tôi sẽ được giải thoát khỏi thung lũng tối tăm này. Tôi tin không chỉ vì những gì tôi được nghe, nhưng còn vì nỗi khát mong mãnh liệt nơi con tim, làm tôi đoan chắc rằng có một vùng đất vĩnh cửu khác rất đỗi xinh đẹp.
Tôi như Christopher Columbus với sự lỗi lạc của ông đã giúp ông khám phá ra một thế giới mới. Tuy nhiên bất ngờ những áng sương mù buồn thảm bao phủ quanh tôi và len lỏi vào trái tim tôi. Điều này làm tôi trở nên như kẻ mù lòa đến nỗi không thể vẽ nên ngôi nhà được hứa hẹn dành cho tôi… Mọi sự trở nên mờ ảo.
Nếu con tim tôi, bị yếu nhược vì đêm dày, nỗ lực để bình tâm và tìm kiếm sức mạnh khi suy nghĩ về đời sống vĩnh cửu mai sau, thì nó như mạnh mẽ lên. Đối với tôi, dường nghe đêm dày đang rên rỉ chế giễu, bắt chước giọng nói của một kẻ không có đức tin, “Mày đang mơ về một vùng đất tràn ngập ánh sáng, mày tin rằng Đấng Tạo Hóa Càn Khôn sẽ trở thành gia nghiệp của mày mãi mãi, mày cho rằng một ngày nọ mày sẽ thoát khỏi thung lũng sương mù khiến mày uể oải.”
Hãy hy vọng đi! Hãy hy vọng đi! Điều này không cho mày những gì mày hy vọng, nhưng chỉ làm cho đêm dày thêm dày đặc mà thôi – một đêm dày mịt mù!
Tôi giả tưởng rằng tôi sinh ra ở một đất nước có sương mù dày đặc – và tôi chưa bao giờ nhìn thấy thiên nhiên khoe sắc và cũng chẳng phản chiếu ánh mặt trời rực rỡ. Ngay từ lúc nhỏ, tôi đã nghe những chuyện như vậy và cũng được dạy cho biết rằng đất nước tôi sống không phải là quê nhà đích thực, có một vùng đất khác mà tôi phải luôn thao thức về nó. Đây không phải là một câu chuyện được thêu dệt bởi một cư dân của xứ sở sương mù nhằm luôn cuốn người nghe. Đây là sự thật không thể nghi ngờ vì vị vua của vùng đất đó, vùng đất được bao phủ bởi ánh mặt trời đã đến và sống 30 năm trong thung lũng bóng tối. Đó không phải là một vị vua ủ rũ buồn sầu, nhưng đáng thương thay “bóng tối đã không nhận biết rằng Người là ánh sáng cho nhân loại” (Xem Gioan chương 1)
Nhưng lạy Chúa Giê-su, con vững tin rằng Ngài là ánh sáng. Con xin Ngài tha thứ cho những ai không tin và con muốn ăn năn đền tội bao lâu Ngài muốn. Vì tình yêu dành cho Ngài, con thực lòng thống hối về những sai phạm của những tội nhân đáng thương không tin tưởng nơi Ngài. Con sẽ không dừng lại cho đến khi Ngài ra hiệu. Chẳng lẽ con lại không thể nhân danh con và nhân danh những kẻ không tin mà kêu lên rằng: “Lạy Thiên Chúa, xin thương xót con là kẻ tội lỗi.” (Lc 18,13)
Con nguyện xin cho tất cả những ai không đón nhận ánh sáng đức tin cuối cùng cũng sẽ gặp được nguồn sáng. Nếu ai đó yêu mến Ngài mà cần phải ăn năn đền tội, thì con muốn được ăn năn đền tội cho đến khi Ngài mang con vào vương quốc ánh sáng. Chỉ một ước nguyện con xin là đừng bao giờ để con làm buồn lòng Ngài.
Nếu tôi trở về tu phòng trong trong một trạng thái hạnh phúc như đêm trước, như khi Chúa Giê-su đã cho tôi cùng một tín hiệu để bước vào sự sống vĩnh cửu ngay lập tức, thì tâm hồn tôi sẽ tràn ngập niềm vui và tôi sẽ ngủ yên lành. Đức tin của tôi ngay lúc đó đây tràn ngập ánh sáng và sống động, đến nỗi những suy tư về thiên đàng trở thành niềm hạnh phúc lớn nhất của tôi. Tôi không thể tin rằng có những người đang sống mà lại không có đức tin. Những người không tin vào đời sau là những người đang tự lừa dối chính mình.
Tuy nhiên trong suốt mùa Phục sinh là những tháng ngày đầy ắp ánh sáng. Thiên Chúa đã làm tôi hiểu rằng thực sự có những linh hồn đánh mất đức tin và đức cậy. Thiên Chúa để linh hồn tôi bị bao phủ bởi một đêm đen dày đặc. Những suy tư về thiên đàng mang lại sự ngọt ngào từ thuở tôi còn trẻ giờ đây trở nên cực hình đối với tôi.
Thử thách này không chỉ kéo dài vài ngày hay vài tuần. Khi tôi đang viết những dòng này, thử thách này đã kéo dài vài tháng trời và tôi vẫn đang chịu đựng một đêm đen dày đặc. Tôi muốn giải thích rõ những gì tôi cảm thấy, nhưng điều này nằm ngoài khả năng của tôi. Ai đó phải đi qua một đường hầm tối tăm mới có thể hiểu được bóng tối u ám biết dường bao.
Trên đời này hầu như mọi người đều đo lường sự toàn năng của Thiên Chúa bằng sự hiểu biết hạn hẹp của mình. Thế giới luôn sẵn sàng cho phép các trường hợp ngoại lệ. Chỉ duy Thiên Chúa từ chối sự tự do kiểu đó.
Tôi biết rằng đã từ rất lâu chúng ta có thói quen đo lường kinh nghiệm dựa trên tuổi đời. Vua Đa-vít đã tôn vinh Thiên Chúa khi vua còn rất trẻ: “Dầu hèn mọn và bị người khinh dể” (Tv 119,141). Nhưng cũng trong thánh vịnh đó, nhà vua chẳng sợ hãi để thốt lên:
“Con am hiểu hơn các bậc lão thành, bởi huấn lệnh Ngài, con đã tuân theo. Lời Chúa là ngọn đèn soi cho con bước, là ánh sáng chỉ đường con đi. Con đã thề và con xin cam kết giữ quyết định công minh của Ngài.” (Tv 119,100.105.106).
Sẽ không bị coi là thiếu khôn ngoan nếu có lần người ta nói với tôi rằng Chúa đã soi sáng cho tôi và ban cho tôi sự hiểu biết mà người khác cần phải học hành trong nhiều năm. Tôi bây giờ quá nhỏ để khoe khoang chính mình và quá nhỏ để thể hiện sự khiêm tốn của mình bằng những từ ngữ văn vẻ. Do đó, một cách đơn giản, tôi thích diễn đạt nơi bản thân tôi bằng câu Kinh Thánh này:
“Đấng Toàn Năng đã làm cho tôi biết bao điều cao cả.” (Lc 1,49). Điều lớn lao nhất trong tất cả mọi điều mà Thiên Chúa đã chỉ ra cho tôi đó là sự nhỏ bé của tôi, và chỉ với sức tôi, tôi chẳng thể làm bất kì điều gì tốt đẹp.
(Chuyển dịch từ cuốn “Hanya Karena Cinta”-Chỉ Bởi Vì Tình yêu )